Menu
Menu

TRANG CHỦ

Loading...
Loading...
Loading...

Tiếng vọng (Trích sách, phần 1)

Tin tức

09:16:26 30/11/2023

Tiếng vọng – tác phẩm giành giải thưởng Mao Thuẫn 2023 – là cuốn tiểu thuyết đồ sộ khai phá lĩnh vực suy lý và tâm lý học của nhà văn nổi tiếng Trung Quốc – Đông Tây. Truyện bắt đầu từ một vụ án mạng mang tên “Trọng án Đại Khanh”…

 Sau khi nhận cú điện thoại khẩn cấp, Nhiễm Đông Đông vội vàng chạy đến khu Đại Khanh nằm bên dòng Tây Giang, thấy cô ta đang nổi bập bềnh trên mặt nước, cách bờ khoảng hai mét, tư thế trông giống như đang thực hiện động tác hít đất. Nhưng sau khi quan sát kỹ, Nhiễm Đông Đông mới nhận ra sự liên tưởng của mình có phần chưa chính xác bởi người chết tất nhiên là không thể thực hiện được động tác chống đẩy, bàn tay phải của cô ta cũng đã biến mất, cổ tay bị cắt đứt bởi một vật rất sắc. Nhiễm Đông Đông có cảm giác choáng váng và da đầu cô dường như tê dại. Ai lại có thể làm một hành vi tàn bạo đến như thế?

Có sáu người đang đứng trên bờ sông. Họ là những người câu cá ở gần đó tập trung lại. Người đã gọi điện cho cảnh sát đi đến và nói rằng, mình đã tận mắt thấy cô ta từ từ trôi từ trên thượng nguồn xuống. Buổi sáng, ông ta nghĩ cô ta là một khúc gỗ khô, đến trưa, ông ta cho rằng cô ta là một con chó chết và tận khi chiều xuống thì mới nhận ra đó là một phụ nữ. Nhiễm Đông Đông nhìn theo hướng tay chỉ của ông ta về phía thượng nguồn khoảng năm trăm mét, mặt nước vô cùng phẳng lặng, phẳng lặng đến độ có cảm giác dòng sông đang chảy ngược. Cây cối dày đặc um tùm dọc đôi bờ và trải dài đến khúc quanh của dòng sông. Nhiễm Đông Đông hỏi ông ta bắt đầu câu cá ở chỗ này từ khi nào. Ông ta trả lời rằng đã gần hai năm, kể từ khi nghỉ hưu. Cô nói: “Tôi hỏi ông là hôm nay.” Ông ta đáp: “Chín giờ.”

– Ông có thấy ai đáng nghi lởn vởn trong khu vực này không?

– Người thường xuyên đi lại trong khu vực này chính là tôi.

Khi hai người đang trao đổi qua lại thì Thiệu Thiên Vĩ cùng một bác sĩ pháp y và hai kỹ thuật viên thuộc Đội Điều tra hình sự tổng hợp xuất hiện. Họ vừa cởi giày vừa lên tiếng chào Nhiễm Đông Đông và sau đó thì dò dẫm xuống nước, khám nghiệm hiện trường. Nhiễm Đông Đông lần lượt thẩm vấn cả sáu người câu cá, những gì cần hỏi đều đã được cô nêu ra và sau đó, mới cho phép họ ra về.

Sau hơn một giờ khám nghiệm, viên bác sĩ pháp y đã đưa xác người phụ nữ rời khỏi hiện trường. Về đến đơn vị, Nhiễm Đông Đông được Phó cục trưởng Vương chỉ định làm người phụ trách chính của vụ án này. Ông ta tin rằng, để tìm ra hung thủ giết người – đứng từ góc độ người bị hại sẽ có những chứng cứ xác thực hơn, vả lại, giữa phụ nữ với nhau cũng dễ dàng sản sinh sự cộng cảm hoặc đồng cảm. Tuy đồng ý với cách nghĩ của Phó cục trưởng Vương nhưng tâm trạng Nhiễm Đông Đông có chút không thoải mái. Cô bị dị ứng với hình ảnh một người phụ nữ lõa lồ giữa thanh thiên bạch nhật, lại càng mẫn cảm với việc một cánh tay vốn lành lặn bỗng bị ai đó cắt lìa. Đôi khi, bóng dáng của con gái và chồng vô thức thoáng hiện trong đầu cô. Và cứ như thế, mỗi khi gặp phải hiểm nguy hoặc áp lực công việc gia tăng, hình ảnh của họ lại vụt xuất hiện trong suy nghĩ của cô cùng với nỗi sợ rằng họ đang gặp trắc trở gì đó, rằng họ sẽ bị bầm môi gãy răng hoặc có chuyện còn nghiêm trọng hơn sẽ ập đến. Vì vậy, cô nhanh chóng chuyển hướng chú ý sang việc khác để dập tắt ngay những suy nghĩ bất an vừa lóe lên. Lao vào công việc là một trong những cách chuyển hướng suy nghĩ hiệu quả nhất. Cô quyết định chọn địa danh Đại Khanh để đặt tên cho trọng án này nhưng trợ lý của cô là Thiệu Thiên Vĩ đã xua tay phản đối, cho rằng nghĩa đen của “Đại Khanh” là hố thẳm, mà đã là hố thẳm thì khó lòng lấp đầy. Cô nói: “Nếu không thể lấp đầy thì cứ nhảy xuống hố. Chúng ta không nên vì một cái tên thuận mồm thuận tai mà phớt lờ địa điểm, chẳng hạn như nếu đặt cho nó cái tên ‘thuận buồm xuôi gió’ thì cậu không cảm thấy chướng quá hay sao?” Nói xong câu này, một cái miệng hố to tướng và sâu không thấy đáy đột nhiên thấp thoáng hiện ra trong đầu cô.

Bộ phận truyền thông đã công bố tin tức về “trọng án Đại Khanh” và đang truy tìm tông tích của những người có liên quan hòng tìm ra một chút manh mối nào đó. Sau vài phút yên lặng, điện thoại cố định của Đội Điều tra hình sự liên tục đổ chuông, lúc thì chẳng khác nào tiếng chuông xe đạp văng vẳng từ xa, lúc lại giống tiếng reo của chuông điện thoại di động, lúc gấp rút lúc thong thả, khi thì khiến cơ thể và tâm trí người ta như co rút lại, khi lại làm cho người ta trở nên ngây ngô đờ đẫn. Nói chung là ngoài việc gây ồn ào náo loạn ra thì những cú điện thoại ấy chẳng hề mang lại kết quả thiết thực, chúng chẳng khác nào những ngón tay hoảng loạn đang chọc thẳng vào trán cô. Năm tiếng đồng hồ đã trôi qua mà Nhiễm Đông Đông vẫn chưa biết người chết là ai và bỗng dưng cô muốn hút một điếu thuốc nhưng rồi ngay lập tức, cô tự cảm thấy xấu hổ vì ý nghĩ này. Chờ đến mười giờ đêm, đột nhiên cô bật thẳng người ngồi dậy và nghe thấy một giọng đàn ông thoát ra từ chiếc loa: “Có lẽ là cô ấy..."

Nhiễm Đông Đông và Thiệu Thiên Vĩ cấp tốc chạy đến một tiểu khu nằm giữa lưng chừng núi và tìm ra người đã gọi điện thoại, đó là một người cho thuê phòng trọ. Chủ phòng trọ nói: “Tôi cho cô ấy thuê phòng ba năm nay, cứ đến ngày mười lăm hằng tháng là chuông điện thoại di động của tôi kêu ‘tít tít’. Chỉ cần nghe hai tiếng ‘tít tít’ này thì tôi đoán đến chín phần mười là cô ấy chuyển tiền thuê phòng vào thẻ của tôi. Có điều, hôm nay đã là ngày mười bảy nhưng thẻ của tôi vẫn chưa có tiền chuyển vào. Tôi gọi cho cô ấy thì điện thoại tắt ngấm, tôi bấm chuông phòng trọ thì không có ai mở cửa. Tôi nghĩ: ‘Có lẽ nào cô ấy đã chết?’ Không ngờ là cô ấy đã chết thật...” Chủ nhà đưa tay lên dụi mắt, có lẽ ông ta đang tự trách về những suy diễn tâm lý không mấy tốt đẹp của mình. Nhiễm Đông Đông yêu cầu ông ta mở cửa phòng trọ. Phòng trọ này có hai buồng, diện tích khoảng tám mươi mét vuông, các buồng đều rất ngăn nắp, sạch sẽ và dường như không hề có chút dấu tích nào liên quan tới sự việc đã xảy ra. Cô gọi kỹ thuật viên đến kiểm tra toàn bộ căn nhà nhưng không phát hiện thấy bất kỳ dấu hiệu hay đồ vật khả nghi nào. Họ đã mang đi chiếc máy tính xách tay màu đỏ đặt ở trên bàn và cuốn Thảo diệp tập trên giá sách. Trên trang bìa trong cuốn Thảo diệp tập có ghi tên của người tặng – Từ Sơn Xuyên.
 

 

  • Chia sẻ qua viber bài: Tiếng vọng (Trích sách, phần 1)
  • Chia sẻ qua reddit bài:Tiếng vọng (Trích sách, phần 1)
 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Loading...
Loading...

TIN TIÊU ĐIỂM

Loading...
Loading...

ĐỌC NHIỀU NHẤT

Loading...
Loading...