Khi bạn đọc HUẾ – CHUYỆN XƯA, THÀNH CŨ là bạn đang chạm vào KÝ ỨC của tôi, KÝ ỨC của Huế, cũng có thể là KÝ ỨC của bạn. Mong rằng bạn cũng sẽ ngập tràn hạnh phúc như tôi! Bởi KÝ ỨC không đơn thuần là nỗi nhớ, KÝ ỨC là tình yêu vĩnh cửu của đời người...” – Phi Tân
Mà cái bến đò bên sông Hương năm nao, tôi cũng không nhớ chính xác nằm nơi đâu dọc theo triền sông Hương phía miệt vườn Kim Long nữa; chỉ nhớ là ở gần chùa Thiên Mụ, bởi khi đò ra giữa sông, tôi đã ngước nhìn tháp Phước Duyên của ngôi chùa cổ này rất lâu. Bây chừ, mỗi lần ngang qua đường Kim Long, tôi vẫn dò tìm dấu tích bến đò xưa và nhận ra rằng Huế đó, một thành phố nhỏ và hiền như những bến đò bên dòng Hương Giang, nhưng để đi hết chiều sâu của Huế thì… thăm thẳm như lòng sông Hương, không biết đi mãi đến bao giờ!
Bến đò Kim Long qua Long Thọ đã không còn tồn tại đâu gần hai mươi năm rồi. Nhưng ở Huế, bây chừ theo tôi biết, vẫn còn bốn bến đò ngang qua sông Hương. Đó là bến đò từ chợ Đông Ba qua Đập Đá, bến đò từ phố cổ Bao Vinh qua làng Tiên Nộn, bến đò Cồn từ chợ Cồn qua Cồn Hến và xa hơn một chút, phía hạ nguồn là bến đò ngang ở ngã ba Sình.
Những chuyến đò ngang chầm chậm qua sông cứ như những câu thơ lục bát giữa dòng gieo vào lòng bao niềm thương nỗi nhớ về một thời cách trở và chừng như níu kéo cho Huế nét dân dã quê mùa ngay trong lòng phố thị, nét lam lũ tảo tần giữa đời thường tấp nập, bon chen. Cơn lốc đô thị hóa phải chăng đã vô tình bỏ quên những bến đò này nên những người đưa đò, những đôi triêng gióng qua đò của mấy mệ, mấy dì, mấy o… cứ an nhiên, dẫu cách đó chừng hơn mười mét thôi là phố phường huyên náo xe cộ...
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn