"Cuộc sốnglàcuộcsống,giốngloàilàgiốngloài,Gabrysẽnóinhư thế cho xem."
Ông ấy dắt chúng tôi đến chỗ một chiếc xe Opel màu xám cũ. Nó đang nằm bên cạnh quảng trường, lan can bảo vệ đều đã hoen gỉ hết.
“Ông đến Foligno để làm việc ạ?” Tôi hỏi một cách quan tâm.
“Ta không đến Foligno, ta nói rồi, ta chỉ đi về hướng đó thôi.”
Ôi, một người tỉ mỉ đến chuẩn xác! Giống hệt như tôi vậy.
Tôi rất thích ông ấy.
“Cònnữa,takhônglàmviệc.Tanghỉhưurồi,khônglàmviệcnữa.” “Thật tiếc...”
“Đâu có gì phải tiếc! Ta đã cống hiến cả đời mình trong trại lính rồi cuối cùng cũng chẳng kiếm được gì cả.”
“Ông là quân nhân ạ?”
“Lữ đoàn ba bộ binh Ý đấy.” Ông ấy ngẩng đầu, chiếc nón cỏ trên đầu xộc xệch đôi chút.
“Ông chưa giết ai chứ?” Gabry hỏi với sự nể phục.
“Chưabaogiờ!”
Tôi càng cảm thấy yên tâm hơn.
************
Một làn gió mát dịu thổi tung mái tóc của chúng tôi, thổi khô cả chiếc áo ướt sũng mồ hôi ban nãy. Cuộc hành trình của chúng tôi cuối cùng cũng bắt đầu rồi, chỉ số Thom không còn khiến chúng tôi sợ hãi nữa.
Người lính già rất ít nói. Chốc lát, ông lại nhìn vào gương chiếu hậu, chắc hẳn là liếc Gabry đang ngồi ở băng ghế sau.
Sau khi đi được một đoạn, ông ấy hỏi: “Này, hai đứa còn nhỏ tuổi như vậy mà đã muốn bỏ nhà đi bụi rồi sao?” Câu hỏi đó khiến tôi có một cảm giác khác thường, tình huống này giống như con sói đang thăm dò khả năng tự vệ của cô bé quàng
khăn đỏ vậy. Nó không giống lời của một người lính đã giải ngũ chỉ cao một mét rưỡi.
“Chúng cháu là người lớn rồi ạ.” Từ ghế phía sau, Gabry lên tiếng. Nếu như lời này phát ra từ miệng tôi thì may ra còn có thể tin.
Vậy mà người lính già lại tỏ vẻ đồng ý. “Thật ra ở độ tuổi này của các cháu, bố chúng ta đều đã đi đánh trận, đều trở thành những vị anh hùng hy sinh trên chiến trường. Chẳng có gì gọi là quá sớm hay quá muộn cả.”
Bầu không khí trong xe lại chìm vào im lặng cho đến khi ông ấy nói các nhà vệ sinh ven đường đều được xây dựng dựa trên tỷ lệ tuổi tác của người lái xe. Rõ ràng ông ấy đang muốn nói với chúng tôi rằng mình muốn đi vệ sinh. Chiếc xe dừng ở ven đường, ngay dưới bóng mát của một cái cây nhỏ. Bánh xe lăn trên sỏi phát ra tiếng phanh xe gấp gáp.
“Ta không tắt máy, chỉ một lúc là xong ngay.” Ông ấy nói. Gabry và tôi cùng đợi trên xe.
“Các cháu không muốn đi ‘tưới cây’ à?” Ông ấy đứng dưới một gốc cây rồi hỏi chúng tôi. “Tốt nhất nên tranh thủ cơ hội này đi.”
Ông ấy nói cũng có lý. “Tớ xuống đây.” Tôi nói.
“Ừ, tớ cũng đi.” Gabry nói từ phía sau.
Chúng tôi bẻ cành cây dọn đường, mỗi người chọn một hướng đi. Ba người đàn ông dù có đang ở trong một khu rừng không một bóng người thì sự riêng tư vẫn là sự riêng tư. Cuộc sốnglàcuộcsống,giốngloàilàgiốngloài,Gabrysẽnóinhư thế cho xem.
Tôi vừa chỉnh đốn lại tư thế thì nghe thấy tiếng bánh xe lăn trên những viên sỏi ven đường, chúng giống như đang kêu lên thảm thiết vì đau đớn.
“Gabry!” Tôi gọi.
“Gì thế?” Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy ‘tưới nước’ vào cây.
“Có người đến à?” “Không giống lắm.”
“Hình như có một chiếc xe khác vừa đến...”
“Không, không giống lắm. Hay là ông bạn già của chúng ta đang quay đầu xe.”
Khi chúng tôi quay lại chỗ xe dừng ban nãy thì đã chẳng còn gì ở đó nữa. Hai đứa nhìn quanh khắp nơi, nét mặt thất thần như vừa xem xong một trận quyết đấu của hai võ sĩ.
“Xe chạy đi đâu rồi?” Gabry nói.
Tôi trở ra phía mặt đường rồi đi thêm vài mét. Gabry thì đi chiều ngược lại.
“Ông ơi!” Tôi nghe thấy tiếng cậu ấy hét.
“Ông ơi!” Tôi cũng hét lên.
Chỉ có tiếng đáp trả của khu rừng. Nếu ở trong một hoàn cảnh khác thì âm thanh của khu rừng có lẽ sẽ lay động lòng người vô cùng.
Gabry bắt đầu chửi, hết câu này đến câu khác: “Ông già đáng ghét... vứt bỏ chúng ta ở đây... Chết tiệt... lão già đáng ghét...”
Không thể tin được! Nét mặt vui vẻ ban đầu đã dần biến thành hốt hoảng như vừa xem xong một trận đấu nào đó liền bị họ đánh ngay vào mặt, hay như đang xem ảo thuật thì phát hiện ví tiền, đồng hồ, xe máy của mình đều bị ảo thuật gia làm cho biến mất hết.
“Ông ấy đi rồi sao?”
“Chắc chắn là đi rồi! Một lão già xấu xa không biết giữ chữ tín! Trên xe còn có ba lô của chúng ta nữa!” Gabry nhặt một viên sỏi trên đường, ném ra xa rồi hét lớn “Aaaaaaa!” Viên sỏi lăn lộc cộc trên đường giống như một con kiến bị đè chết đang gắng gượng chút sức cuối cùng cho đến khi nó dừng hẳn. Cũng giống như sự nhiệt tình của chúng tôi!
Không thể tin nổi, một ông già dễ thương, đầu đội nón cỏ và cằm để ít râu, một người lính đã xuất ngũ, một người đàn ông vui tính, cao mét rưỡi, một người tốt bụng vừa mới đây còn giúp đỡ chúng tôi lại là một con sói trá hình, tráo trở, đem hai đứa trẻ không có hành lý còn xa nhà như chúng tôi đây bỏ lại trong rừng.
“Đồ độc ác.” Gabry la hét. “Tên tội phạm! Tên khốn...”
Cho dù ông ta có xem chúng tôi là người lớn thì cũng không thể khiến tôi hiểu được hành động của ông ta. Cứ cho là tiền lương hưu của ông ta không đủ sống thì đó cũng không phải một lý do đủ sức thuyết phục. Chẳng có lý do nào, cũng chẳng có nguyên nhân nào hết. Đúng như Gabry nói, ông già đích thị là một tên tội phạm không hơn không kém. Còn chúng tôi là những người bị hại vừa ngốc nghếch, vừa khờ dại.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn