“Bạn bè là những người biết rõ về bạn mà vẫn yêu quý bạn.”
- ELBERTHUBBARD-
“Nhanh lên! Chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi đây! Lỡ như để nó bwats được, chúng ta sẽ bị cắn nát cho xem!”
“Chạy nhanh lên, Franco! Chạy đi!”
“Nó sắp đuổi kịp chúng ta rồi!” “Đó là thứ quái quỷ gì vậy?”
“Là chó của Mario đấy! Một con chó lớn và hung hãn!” “Đi thôi, đi thôi!”
“Đi lên chỗ đất cứng! Chỗ đất cứng!”
“Nhảy đi, Franco! Nhảy đi, nếu không, cậu sẽ bị sa vào bãi cát lún đấy!”
“Tớ không biết có nhảy được không nữa...”
“Nhanh lên đi, còn chần chừ là tớ bỏ cậu ở lại đấy!”
“Franco! Gabry! Các cậu còn chần chừ cái quái gì nữa vậy?” “Tớ đến ngay đây... Nhanh lên, nhảy đi!”
“Tớkhôngchắclắm...”
“Nó sắp đuổi kịp chúng ta rồi! Cậu có hiểu không hả?” “Tớ sợ...”
“Đó là chuyện của cậu! Còn tớ thì không muốn bị nó cắn te tua đâu!”
“Gabry! Gabry! Cậu đợi tớ với! Gabry! Được rồi, tớ sẽ nhảy... nhảy... tớ bị lún xuống rồi! Gabry ơi! Tớ bị lún xuống rồi! Tớ bị kéo xuống dưới rồi, Gabry ơi! Gabry!”
“Nắm lấy tay tớ! Nhanh lên!” “Gabry!”
“Tớ sẽ không bỏ cậu lại đây đâu...!”
Rất nhiều năm sau, tôi vẫn nhớ như in hình ảnh lúc đó! Gabriele Spiga, người bạn tốt nhất của tôi đã rướn bờ vai gầy guộc của mình về phía tôi. Cậu bạn không màng nguy hiểm mà dũng cảm đưa tay với lấy tôi cùng giọng nói hết sức bình tĩnh: “Tớ sẽ không bỏ cậu lại đây đâu, tớ cũng không thể bỏ cậu ở lại được!”
Và đó chính là sự khởi đầu của tình bạn giữa chúng tôi.
************
“Chúng cháu đang tìm một chiếc xe có thể đi nhờ, mọi người có thể giúp chúng cháu không ạ?”
Người phụ nữ dùng tay ra hiệu “không thể”.
Tôi nhìn hai người lớn tuổi ngồi phía bên kia đầy hy vọng, tôi cũng không chắc mình đang nhìn họ hay đang nhìn hai người trong gương, chẳng biết ai là thật ai là giả nữa. Họ đáp lại bằng thái độ thờ ơ, lạnh nhạt. Chúng tôi đang mặc quần lửng in hình ngựa pony cùng áo thun sặc sỡ, vai đeo ba lô, trên mặt đang mọc ít lông tơ, một trong hai đứa thậm chí còn thắt bím tóc. Lúc này, chắc chắn là trông chúng tôi rất giống mấy thằng nhóc có lối sống buông thả. Bọn họ hẳn cũng đang nghĩ trong ba lô của chúng tôi giấu toàn bia, thuốc lắc và những con dao nhỏ. Người già sao lại chịu giúp đỡ chúng
tôi chứ? Có thể trong mắt họ, tuổi trẻ vốn dĩ đã là một sai lầm, huống gì còn có những nguy hiểm đáng bị công kích nữa! Từ trước đến giờ, tôi luôn nghĩ chỉ có những người vô gia cư mới đinhờxe,bởikhichúngtôigặpnhữngngườixinđinhờxeở bên vệ đường, bố tôi đã nhận xét về họ như thế.
“Thôi bỏ đi, Gabry.” Tôi nhụt chí. “Chúng ta đi thôi.”
Chúng tôi quay lại quảng trường không người, quay lại với nơi ánh nắng gay gắt đang chiếu xuống. Vừa đi được hai bước, phía sau liền có một giọng nói cất lên: “Ta đến Foligno, nếu muốn, các cháu có thể đi cùng.” Đó là người đàn ông dễ thương với vóc dáng nhỏ nhắn, đầu đội nón cỏ, trên cằm có râu vừa ngồi uống cà phê trong quán.
Gabry và tôi nhìn nhau một lúc. Dáng vẻ của ông ấy điềm đạm, chất phác, chỉ số nguy hiểm bằng không, không chấm không.
“Ông thật là tốt bụng!”
“Ta có thể cho các cháu đi nhờ một đoạn, sau đó, các cháu phải tự tìm cách thôi.”
“Thật là tuyệt vời!” Gabry hét lên.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn