Một hành trình đi vào thế giới nội tâm và những khát khao của con trẻ.
Cuối cùng, Đệ Đệ rón rén bước qua phòng khách, sang phòng bếp ăn sáng. Bữa sáng đã được mẹ Thư Nhất Mi chuẩn bị sẵn từ tối hôm trước: Một túi sữa tươi, một quả chuối, hai lát bánh mì đã được phết mứt hoa quả. Hôm thứ Ba, bánh mì sẽ được đổi thành bánh kem Ý, cũng có thể là bánh trứng cuộn Thụy Sĩ. Hôm thứ Năm thì đổi thành bánh bao hoặc bánh xốp nhỏ. Nếu là bánh bao, mẹ Thư Nhất Mi sẽ để kèm thêm một mẩu giấy, trên đó viết rằng: "Lò vi sóng một phút." Nếu là bánh xốp nhỏ, sự việc phức tạp hơn một chút, trên mẩu giấy mẹ Thư Nhất Mi để lại cho cậu sẽ có nhiều lời nhắn nhủ hơn: "Quay nút chế độ 'hâm nóng' trên lò vi sóng sang chế độ 'nướng', điều chỉnh nút 'hẹn giờ' sang bốn phút."
Tất cả mọi việc đều rất kín kẽ, không chút sai sót, chuẩn xác, tinh tế giống như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ. Một lần, sự tò mò trỗi dậy, Đệ Đệ đã cài đặt để lò vi sóng quay thêm nửa phút khi làm nóng bánh bao, kết quả là vỏ ngoài bánh bao cứng đơ lại, co cụm thành một nắm cứng như gân bò, Một lần khác, khi nướng bánh xốp nhỏ, Đệ Đệ tự ý giảm bớt một phút thời gian nướng bánh, cậu ngạc nhiên phát hiện, khi lấy bánh ra khỏi lò vi sóng, mặt bánh sát giàn nướng mặc dù đã hơi nóng nhưng mặt kia vẫn nguội, ngay cả lớp mỡ lợn kết dính trên mặt bánh cũng chưa tan chảy.
Đệ Đệ hiểu rồi, thời gian là một thứ nguyên tắc do mẹ Thư Nhất Mi đặt ra, bất kỳ ai cũng không thể dễ dàng thay đổi, không thể phá vỡ nó, cũng không thể tách rời nó.
BÀI VIẾT LIÊN QUAN
Copyright © 2018 Bản quyền thuộc về
touchread.vn